Các liệu pháp tâm lý

TẦM QUAN TRỌNG CỦA GIÁO DỤC TÂM LÝ

Giáo dục tâm lý (GDTL) có vai trò như thế nào trong điều trị các rối loạn tâm thần? Bạn hãy tưởng tượng sau khi khám bệnh, bác sĩ chẩn đoán bạn bị một bệnh, mà bạn không có kiến thức về bệnh đó hoặc bạn có kiến thức không phù hợp về bệnh đó. Bạn sẽ có tâm trạng như thế nào? GDTL sẽ giúp bạn vấn đề này

1.     Nhiều thử nghiệm trong thời gian gần đây đã chứng minh tầm quan trọng của GDTL trong điều trị các rối loạn tâm thần, các thủ nghiệm này so sánh hiệu quả của sử dụng thuốc đơn thuần với sử dụng thuốc kết hơp với GDTL (Colom et al., 2003; Perry, Tarrier, Morriss, McCarthy, & Limb, 1999). Các kết quả từ các nghiên cứu cho thấy việc sử sụng GDTL làm cải thiện hiệu quả của hóa liệu pháp. Trong phần lớn các nghiên cứu việc kết hợp mang lại hiệu quả hơn so với sử dụng thuốc đơn thuần. Rối loạn cảm xúc lưỡng cực và tâm thần phân liệt là hai rối loạn thấy hiệu quả của GDTL tốt hơn. Nhiều nghiên cứu giá trị của GDTL trong các bệnh lý tâm thần từ trầm cảm đến tâm thần phân liệt.. Pekkala & Merinder (2002) phân tích các nghiên cứu về GDTL cho các bệnh nhân tâm thần phân liệt, người ta nhận thấy GDTL là một phần hữu ích trong chương trình điều trị.Colom đánh giá việc điều trị cho bệnh nhân rối loan cảm xúc lưỡng cực, ông kết luận rằng: GDTL có vai trò trong việc làm gia tăng sự tuân thủ điều trị thuốc, và giữ một vai trò đặc biệt đối với bệnh nhân có rối loạn nhân cách kết hợp. GDTL như một liệu pháp hỗ trợ để giúp bệnh nhân tuân thủ điều trị tốt hơn (đó là một yếu tố quan trọng tác động đến kết quả điều trị), giúp ổn đinh tốt hơn các triệu chứng, ngăn ngừa tái phát và giảm các triệu chứng giữa các cơn thông qua việc làm gia tăng khả năng quản lý stress của bệnh nhân và cuối cùng giúp quá trình phục hồi chức năng của bệnh nhân đạt đến mức tối đa.

Trên đây là phần tổng quan lại các công trình nghiên cứu, nhưng trong thực tế như thế nào? Có rất nhiều tình huống xảy ra trong thực tế lâm sàng, nếu chúng ta suy nghĩ lại thì thấy ý nghĩa của GDTL :

-         Một bệnh nhân được khám và chẩn đoán lo âu, bác sĩ kê đơn thuốc bình thần trong 10 ngày. Đúng hẹn bệnh nhân đến tái khám, bệnh nhân báo cáo rằng trong 2 ngày đầu uống thuốc bệnh nhân thấy thuyên giảm rỏ rệt. Bệnh nhân có thể giao tiếp với xã hội như trước khi bị bệnh. Bệnh nhân tình cờ gặp một người hang xóm, hai bên tâm sự và bệnh nhân nói về tình trạng sức khỏe của mình. Người hàng xóm cảnh báo về khả năng lệ thuộc thuốc. Bệnh nhân hoảng sợ và không dám uống thuốc, từ đó bệnh tái phát lại như củ. Bạn suy nghĩ như thế nào về tình huống này? Ai sai? Bệnh nhân sai vì không tuân thủ điều trị hay thầy thuốc sai? Nếu chúng ta tiến hành GDTL cho bệnh nhân thì sự việc như vậy có xảy ra hay không?

-         Sau 4 tuần điều trị bằng thuốc chống trầm cảm, bệnh nhân có giảm trầm buốn, ăn uống được hơn trước. Tuy nhiên tâm trạng bệnh nhân vẫn còn lo lắng, không ngủ được và có lúc cảm giác bi quan. Khi hỏi kỷ chúng tôi biết được bệnh nhân có một nổi lo mà không biết nói với ai, đó là sợ bị trầm cảm ( một bệnh tâm thần) sẽ tiến triển đến mức đi lang thang, không làm được gì (bệnh tâm thần phân liệt di chứng). Nếu chúng ta cung cấp kiến thức về tiến triển bệnh và thay đổi suy nghĩ này ngay từ đầu (GDTL) thì tình trạng này có xảy ra không?

Qua hai câu chuyện lâm sàng này chúng ta sẽ thấy được tầm quan trọng của GDTL.

Hình ảnh
Liên kết website
Liên hệ
BỆNH VIỆN TÂM THẦN THÀNH PHỐ ĐÀ NẴNG

Địa chỉ  : 193 Nguyễn Lương Bằng, P.Hòa Khánh Bắc, Q.Liên Chiểu, TP. Đà Nẵng, Việt Nam

Số điện thoại:
 0511.3.842.326

Email: tutrung.lttrungdn@gmail.com